<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-37040838</id><updated>2011-04-21T20:51:39.895-07:00</updated><title type='text'>là mình 1998-2001</title><subtitle type='html'>thơ Lý Lan</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://1998-2001.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/37040838/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://1998-2001.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>quán bạn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09343500251557287644</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>1</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-37040838.post-116251793958127801</id><published>2006-11-02T17:32:00.000-08:00</published><updated>2006-11-08T08:44:06.603-08:00</updated><title type='text'>1998 - 2001</title><content type='html'>&lt;strong&gt;CON CÁO VÀ CHÙM NHO&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sao anh giống như con cáo&lt;br /&gt;Thậm chí chưa cố phóng lên hái thử&lt;br /&gt;đã ngoảnh đi mà tưởng nho xanh?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sao tôi giống như trái nho &lt;br /&gt;Thậm chí trong truyện ngụ ngôn cũng không&lt;br /&gt;biết gọi cáo ơi quay lại?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;CHIỀU&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một buổi chiều tôi trở về nhà tôi&lt;br /&gt;Đóng cánh cửa lại ngã mình xuống võng&lt;br /&gt;Những khớp xương vai, cơ bắp trên lưng &lt;br /&gt;Giãn ra … thầm thĩ : cám ơn…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Võng đưa nhè nhẹ và tôi nhắm mắt&lt;br /&gt;Lan toả châu thân cảm giác dịu êm&lt;br /&gt;Những mạch máu không bị dồn bị nghẽn&lt;br /&gt;Những dây thần kinh thôi căng, thôi gồng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Thịt da cũng ngân nga cung thanh mát&lt;br /&gt;Của căn phòng tôi tối buổi chiều hôm&lt;br /&gt;Cửa đã đóng và lòng tôi buông thả&lt;br /&gt;Lục dục thất tình nhẹ bỗng như  không&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và một buổi chiều trong  võng đong đưa&lt;br /&gt;Mắt nhắm tay buông toàn thân thư giãn &lt;br /&gt;Đầu rỗng không lòng lâng lâng nhẹ hẫng&lt;br /&gt;Tôi ngộ tôi tội nghiệp biết chừng nào&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;MỘNG DU&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưở còn thơ&lt;br /&gt;Chị leo lên mái nhà một lần&lt;br /&gt;hái vầng trăng tròn sáng&lt;br /&gt;vắt trên nhánh tre vút cong &lt;br /&gt;một đêm mọi người say ngủ &lt;br /&gt;Mọi người từ ấy &lt;br /&gt;biết là con bé mộng du&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưở dậy thì&lt;br /&gt;Một đêm trong lúc chiêm bao&lt;br /&gt;chị cỡi hết áo quần&lt;br /&gt;đứng dưới trăng tắm &lt;br /&gt;huyễn hoặc hoang đường&lt;br /&gt;Nhưng mọi người đã biết&lt;br /&gt;con bé ấy mộng du&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị qua thời con gái – đã lâu –&lt;br /&gt;Làm vợ, làm mẹ&lt;br /&gt;Ngày ngày bươn chãi&lt;br /&gt;Cơm áo gạo tiền&lt;br /&gt;Những giấc mơ xa xưa không nhớ nỗi&lt;br /&gt;Có ai nhắc chuyện mộng du chị ngượng ngùng&lt;br /&gt;Sao lại hái vầng trăng&lt;br /&gt;Sao lại tắm ánh trăng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng một đêm&lt;br /&gt;trên giường êm chị trở dậy&lt;br /&gt;bước ra sân&lt;br /&gt;cỡi hết áo quần&lt;br /&gt;vói ngón tay chạm vào huyễn hoặc vầng trăng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc ấy mọi người say ngủ&lt;br /&gt;Chồng, con, láng giềng, thân thích&lt;br /&gt;Không ai biết&lt;br /&gt;Người đàn bà ấy vẫn mộng du.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;CHỊ EM&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;(Thư của chị Bình)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng nay chị ra kho&lt;br /&gt;Viết vội thăm em mấy dòng&lt;br /&gt;Em đang làm gì đó?&lt;br /&gt;Thương em nhiều&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ Paris đã vào đông&lt;br /&gt;Đổi giờ – cách Sài Gòn sáu tiếng&lt;br /&gt;Chắc em đã ngủ rồi&lt;br /&gt;Mơ gì hở em?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị vẫn khoẻ mạnh bình thường&lt;br /&gt;Mấy đưá nhỏ về nhà nội nghỉ lễ&lt;br /&gt;Công việc cuối năm hơi nhiều&lt;br /&gt;Em phải uống thuốc ngủ sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có người bạn chị yêu Việt Nam lắm&lt;br /&gt;Mùa xuân này định sang đó chơi&lt;br /&gt;Chị cho ảnh địa chỉ email này nhé?&lt;br /&gt;Để hai người quen nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều nay chị lại đi làm về muộn&lt;br /&gt;Cơm nước xong, rửa chén, học bài với con.&lt;br /&gt;Đêm khuya rồi chị vẫn ngồi đây nhớ&lt;br /&gt;Em ở quê nhà có vui không?&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;ĐÊM NỞ SANH&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm qua chị đã nở sanh&lt;br /&gt;Tiếng khóc một sinh linh chào đời oà theo máu &lt;br /&gt;Loang vọng tận cùng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu chị đã nở sanh&lt;br /&gt;Nỗi khát khao hạnh phúc như bản năng trẻ thơ tìm vú&lt;br /&gt;Căng đầy sữa non&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc nở sanh đã vuông tròn&lt;br /&gt;Cơn đau ngấm trong từng thớ thịt mẫu xương của xác thân &lt;br /&gt;Rỗng không mầm sống&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Của xác thân khởi lại từ đầu&lt;br /&gt;Thưở mặt đất là chăn giường trăng sao là hoa chúc&lt;br /&gt;Đêm động phòng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;CHIỀU NGỦ Ở QUÁN CÀ PHÊ&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cà phê vườn ven sông&lt;br /&gt;Chiều xuống mưa lâm râm&lt;br /&gt;Bong bóng bập bồng ánh đèn nhễu nhão&lt;br /&gt;Làn gió ru lơ mơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngủ thôi – bốn mươi năm mỏi mệt tìm tri kỷ&lt;br /&gt;Bốn mươi tuổi ngơ ngác vuột mối tình đầu&lt;br /&gt;Ánh đèn lồng soi sợi tóc bạc đen&lt;br /&gt; Đôi mắt nhắm bận lòng chi nhân ảnh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngủ thôi – khúc nhạc chiều treo trăng thề muộn&lt;br /&gt;Ọc ạch triều dâng sóng vỗ tràn bến nước đung đưa &lt;br /&gt;Nhắm mắt đi cõi người mênh mông quá&lt;br /&gt;Kìa kẻ già đầu còn chưa biết thương mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;ĐỀ HOA&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoa để&lt;br /&gt;lãng quên bên cửa sổ&lt;br /&gt;Trước khi tàn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dọn dẹp hoa&lt;br /&gt;Muốn mà không sao sống lại &lt;br /&gt;Cảm xúc chạm tay anh lúc tặng hoa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;LỖI CỦA NGƯỜI ĐÀN BÀ&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đàn ông say khướt quay về &lt;br /&gt;sau khi không còn nơi nào khác để đi và đến&lt;br /&gt;Mọi quán nhậu tắt đèn&lt;br /&gt;Đám bạn nhậu đẩy hắn lên xích lô&lt;br /&gt;Ngất ngưỡng như vua&lt;br /&gt;Ngất ngưỡng thằng say&lt;br /&gt;Hắn về vẹo xiêu hẻm sâu hun hút&lt;br /&gt;Ánh đèn nê ông lọt qua cửa hở&lt;br /&gt;Hắn ói mữa ở thềm&lt;br /&gt;Đá cánh cửa đánh rầm vì tội nó đung đưa&lt;br /&gt;Nếu mà nó kêu lên thế nào hắn cũng đấm thêm một phát&lt;br /&gt;Cái gọi là nhà đây. Trống tuếch&lt;br /&gt;hẹp té&lt;br /&gt;khum khum&lt;br /&gt;Làm sao hắn đứng thẳng lên như người?&lt;br /&gt;Ngã sóng soài trên sàn hắn hát&lt;br /&gt;hắn khóc hắn cười &lt;br /&gt;hắn đấm ngực mình, cào xới chung quanh. &lt;br /&gt;Như muốn lột da mình&lt;br /&gt;Như muốn moi tim gan đất&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muốn gì nữa không biết. Hắn&lt;br /&gt;Nức nở. Thổn thức. Im. Thỉnh thoảng còn nấc cục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đàn bà hốt dọn trước thềm. &lt;br /&gt;Lau chùi. &lt;br /&gt;Khép cánh cửa lại.&lt;br /&gt;Vắt chiếc khăn ướt lau mồ hôi nước miếng và nước mắt&lt;br /&gt;của người đàn ông&lt;br /&gt;Sửa chiếc gối hắn tựa đầu&lt;br /&gt;Sửa cánh tay hắn còn nắm chặt vung ngang&lt;br /&gt;Đắp chăn giăng mùng cho hắn&lt;br /&gt;Rồi tắt đèn&lt;br /&gt;Ngàn lần như một&lt;br /&gt;Trong mênh mông đêm người đàn bà ngồi thức&lt;br /&gt;Ngàn lần như một&lt;br /&gt;Lắng nghe nhịp thở sâu dần người đàn ông ngủ như trẻ con&lt;br /&gt;Ngàn lần như một&lt;br /&gt;Không một tiếng thở dài không một lời than trách&lt;br /&gt;Không. Ngàn lần như một&lt;br /&gt;Bà nhủ:  lỗi của mình đã sinh hắn ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;CHIA TAY&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhễu xuống lặng im một dấu chấm&lt;br /&gt;Làm sao lời nói bắt đầu&lt;br /&gt;Làm sao bắt đầu&lt;br /&gt;lời nói như gợn sóng lan trong tách café&lt;br /&gt;Không lẽ là thực&lt;br /&gt;Không lẽ là hư&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhễu xuống thinh không từng giọt vô cùng&lt;br /&gt;Làm sao tình yêu kết thúc&lt;br /&gt;Làm sao kết thúc&lt;br /&gt;tình yêu như thăm thẳm đêm như thăm thẳm đen&lt;br /&gt;Chẳng lẽ  nhạt phai&lt;br /&gt;Chẳng lẽ đổi thay &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;GIẬN&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không phải là một cái bị&lt;br /&gt;đựng đồ&lt;br /&gt;trút hết ra rồi còn lộn trái&lt;br /&gt;mới phơi bày được cái gọi là tấm lòng&lt;br /&gt;chơn thật&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nói cho mà biết tôi là một người&lt;br /&gt;đàn bà&lt;br /&gt;vui buồn ghét giận gan ruột để ngoài da&lt;br /&gt;còn sâu tận đáy lòng&lt;br /&gt;điều gì tôi tự biết&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;ĐUA XE&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi tạc cho tôi con tuấn mã&lt;br /&gt;Để phi qua thành phố nửa đêm&lt;br /&gt;Phía trên bầy xe gắn máy phân khối lớn đang rú gào&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con tuấn mã sãi vó phi nước đại&lt;br /&gt;Tôi níu bờm nó, không cần yên cương&lt;br /&gt;Lỡm chỡm nhà cao phía dưới chỉa lên&lt;br /&gt;Chực chờ tôi té, xiên mình tôi đẫm máu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm khoái thời đại là bạo tàn vô đạo&lt;br /&gt;Là tốc độ là tiền là gái&lt;br /&gt;Là đám đông giạt vô lề &lt;br /&gt;Điên rồ là kỵ sĩ và con tuấn mã một mình trên vòm trời khuya&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trăng sao không thực – chỉ là ánh sáng viễn du&lt;br /&gt;Mây trắng điệp trùng – đừng nói thủy chung cái khi là hơi khi là nước&lt;br /&gt;Con tuấn mã – ai cũng biết do kỵ sĩ  bịa ra&lt;br /&gt;Hiện thực là đây – sống cái tích tắc ngạo cười cái chết.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;RĂN ĐE&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng khóc, chúng cười a.&lt;br /&gt;Quẹt nước mắt, tôi trừng trừng nhìn&lt;br /&gt;Chúng là ai, tôi khóc chúng cười?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng nói, chúng thù a.&lt;br /&gt;Ngậm miệng, tôi lảng mắt nhìn cõi trống&lt;br /&gt;Cõi thinh không, lời có âm vọng chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng cười, chúng ngờ a.&lt;br /&gt;Thì thôi, vui ơi, chơi trò cút bắt&lt;br /&gt;Mi trốn ta tìm, mi tìm ta trốn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không nói. Không cười. Không khóc nữa.&lt;br /&gt;Mắt ơi, nhắm phứt lại cho rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;TRANH THIẾU NỮ TRÊN TƯỜNG&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vần vũ âm u giữa ban trưa&lt;br /&gt;Xẩm trời xa, xám chỗ em ngồi&lt;br /&gt;Em chỉ ngồi không, mưa ngoài cửa &lt;br /&gt;Nước hắt qua rèm ướt tóc suông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em thở nhè nhẹ, bóng nhạt in&lt;br /&gt;Trong vùng vô cảm – chỉ một ngày&lt;br /&gt;Ở cõi trăm năm, mưa chợt đổ&lt;br /&gt;Giữa chốn tư bề đồ vật trơ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếp áo êm đềm, ngón tay xuôi&lt;br /&gt;Cánh tay buông, thỏng bên mình&lt;br /&gt;Lưng mỏng tựa bàn, vai nhỏ quá.&lt;br /&gt;Khoảng trống vô hồn vượt khung tranh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;TRẢ LỜI T.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh sợ nói yêu em muộn màng – Thì đừng nói&lt;br /&gt;Bao nhiêu năm rồi tôi chán biết bao nhiêu những người &lt;br /&gt;đàn ông đến nói cũng sợ,&lt;br /&gt;thì nói gì đến yêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;BIÊN GIỚI &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đi xuyên cánh rừng đến bờ sông ngồi khóc&lt;br /&gt;Rồi vốc nước sông rữa mặt&lt;br /&gt;Lấy chiếc gương trong bóp  ra soi&lt;br /&gt;Người trong gương lại khóc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ích gì đâu nước mắt&lt;br /&gt;Không ích gì đâu nụ cười&lt;br /&gt;gượng &lt;br /&gt;Như phấn son &lt;br /&gt;Như sự thản nhiên đời rèn tập cho tôi trong những tình huống như lúc này&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đi xuyên qua cánh rừng trở về lúc nãy&lt;br /&gt;Lúc tôi chợt gặp trong mắt anh cái suốt đời tôi tìm kiếm&lt;br /&gt;Biết ngay mình đã vuột mũi tên cuối cùng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh có đi qua cánh rừng kia không&lt;br /&gt;Đến chân núi hay một ước lệ biên giới nào đó dừng lại &lt;br /&gt;Rồi rảy nước mắt &lt;br /&gt;Rồi trở lại đây mặc nhiên chấp nhận &lt;br /&gt;Thế giới này phẳng lặng&lt;br /&gt;Hai đường thẳng không song song &lt;br /&gt;gặp nhau ở một điểm – một điểm&lt;br /&gt;rồi khoảng cách ngày một xa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;YÊU CHƠI&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bắt đầu như một trò chơi&lt;br /&gt;tuổi mới lớn&lt;br /&gt;Tôi gởi thơ đi ỡm ờ &lt;br /&gt;Không biết mình muốn gì  không biết để làm gì&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi dần dần tôi quen&lt;br /&gt;Như một hơi thuốc lá hút thử chiều mưa&lt;br /&gt;Như một ly rượu đào nhấp môi trong tiệc tân hôn người khác&lt;br /&gt;Không ghiền&lt;br /&gt;Không say&lt;br /&gt;Mà thành ra nhớ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đâu còn tuổi mới lớn &lt;br /&gt;Mà nhớ &lt;br /&gt;Vu vơ&lt;br /&gt;Mà nhớ không biết cái gì không biết vì đâu&lt;br /&gt;Không biết tại sao không biết để làm gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhớ bắt đầu chỉ là một trò chơi&lt;br /&gt;Tôi ỡm ờ không biết&lt;br /&gt;Yêu là gì&lt;br /&gt;Tôi là ai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ trò chơi kết thúc&lt;br /&gt;Tôi tự hỏi tôi đã làm gì &lt;br /&gt;Yêu ư?  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;SAU NÀY&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau này chúng ta bình tĩnh lại&lt;br /&gt;Chuyện này sẽ quên đi &lt;br /&gt;Hay nhớ như một điều không đáng nhớ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta bình tâm nghe tiếng hét &lt;br /&gt;vọng từ quá khứ xa xăm chứ không phải&lt;br /&gt;vừa đạp tung lồng ngực nhức nhối trào ra&lt;br /&gt;lúc này - Lúc ta nhìn vào mặt nhau mắt ngầu đỏ&lt;br /&gt;căm giận uất ức oán trách đời ta khốn nạn &lt;br /&gt;Sao ta lại tin nhau– yêu nhau nữa chứ. Khôi hài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta cười xoà – hay cười nhạt&lt;br /&gt;Chẳng ý nghĩa gì nhiều đâu khi không còn nữa&lt;br /&gt;Cái cớ cỏn con gần như vô lý đã làm bùng vỡ&lt;br /&gt;Nỗi cô đơn của từng người để nhìn thẳng nhau&lt;br /&gt;nhìn thẳng sự thực&lt;br /&gt;Sự thực là chúng ta đã níu lấy nhau &lt;br /&gt;chìm nổi trong biển đời&lt;br /&gt;đầy sóng – và chúng ta đều đã mệt mỏi rã rời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta sẽ bình tĩnh lại – sau này&lt;br /&gt;Vẫn mệt mõi &lt;br /&gt;bơ vơ &lt;br /&gt;Vẫn quặn trong lòng nỗi đắng cay từng trào ra  thành lời phũ phàng tàn nhẫn&lt;br /&gt;Thành nước mắt thành những cái đấm cái tát&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng mà rồi chúng ta bình tĩnh lại&lt;br /&gt;Chuyện này &lt;br /&gt;quên đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;KHÓC&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối năm nhớ lại chuyện đã qua.&lt;br /&gt;Nợ nần sòng phẳng&lt;br /&gt;Công việc bình thường.&lt;br /&gt;Không yêu ai đến khổ, không ghét ai đến đau.&lt;br /&gt;Bệnh lặt vặt&lt;br /&gt;Khóc hai lần&lt;br /&gt;Có hai lần thôi?&lt;br /&gt;Nhớ lại.&lt;br /&gt;Ừ , hai lần.&lt;br /&gt;Một lần tôi khóc tôi buồn quá&lt;br /&gt;Một lần buồn quá tôi khóc tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;BÀI CA MỖI NGÀY&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1-&lt;br /&gt;Chào em. &lt;br /&gt;Dụi mắt, trở mình trên băng đá công viên, em nở nụ cười với tôi mỗi sáng. Cỏ đẫm sương ướt mát bàn chân trần, em đứng dậy vươn vai, cái cúc áo đứt phựt.  Em đâu hay mình mỗi ngày một lớn - mười một, mười hai, mười ba…? Canh cặn cơm thừa nào làm nảy nở chũm cau non, khiến tay chân lỏng khỏng  thò ra khỏi áo quần khính củn cởn chật căng. Đất trời chớm xuân rồi em có hay chăng? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2- &lt;br /&gt;Se sẻ ríu rít trong vòm cây điệp bông vàng sà xuống chân em hồn nhiên thân thuộc.  Vụn mì  gói khô queo bể dòn giữa những ngón tay em bóp nhẹ, rơi lả tả xuống nền đá xanh. Lơ đảng mắt em nhìn đâu đâu, khúc nhạc gì trong không trung réo rắt hoài chỉ một mình em nghe được. Nắng ban mai thay ánh đèn đường, rạng rỡ dần bông sao nhái vàng hườm, bướm thức hồi nào, chập chờn cánh mộng. Em bước đi, như mọi ngày, lang thang.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;3-&lt;br /&gt;Tôi bước đi, như mọi người, buỗi sáng đến công viên chạy bộ tập dưỡng sinh, luyện thân thể chịu đựng một ngày cặm cụi trò mưu sinh phấn đấu.  Một bước tới, một bước nữa, một bước thêm…  những bước chân theo quán tính trên lối mòn vô hình. Dăm ba bước chệch ra, bước trở lại không khó, cũng chẳng mất bao nhiêu công sức thời gian. Mình biết mình không đi tới đâu, chỉ là vận động đôi chân để tăng cường sức khỏe. Một sức khoẻ đang lụn dần theo qui luật tự nhiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4-&lt;br /&gt;Tôi bước sau em, ngắm tấm thân mảnh mai suôn đuột, tóc tém lửng cháy nắng hoe hoe. Dáng đi còn trẻ con, ngủn ngoẳn lơn tơn, giữa hai đùi một vết đỏ loang thấm làn vải quần mỏng.  Em quay lại sau tiếng gọi của tôi, đôi mắt ngơ ngác thoáng chút lạ lùng thoáng chút ngờ vực. Em ngập ngừng, chút e dè, rồi thì ừ, lời đề nghị của tôi đâu đến nỗi sổ sàng. Em bước cùng tôi ra khỏi con đường tôi hằng bước. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5-&lt;br /&gt;Sáng sớm chợ nhỏ dọn ra, mở hàng trả vài ba tiếng lấy hên, người đàn bà ướm bộ đồ lên mình em nói vừa lắm. Em siết bộ đồ trong tay đến lủng cái bao bì  bằng nhựa trong, ngỡ ngàng nhìn cái gói vuông vuông người bán hàng đưa tôi. Họ thường quảng cáo sản phẩm này trên truyền hình, đủ nhãn hiệu, em có nhận ra không, có biết nó để làm gì?  Bỗng giữa đường đi tới nhà vệ sinh công cộng, em đứng khựng lại, cúi khom người xuống như con tôm luột, rồi ngước nhìn lên thảng thốt. Em oà khoá, ngồi bệt xuống lề đường. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6-&lt;br /&gt;Không sao đâu em, còn sớm, ít người qua đường, không ai để ý đâu, người con gái nào lớn lên cũng vậy. Vô trong buồng vệ sinh công cộng này tôi sẽ giúp em thay đồ, chỉ dạy sơ qua là em biết cách giữ gìn –  thoải mái, tự tin, như quảng cáo trong ti vi ấy. Bây giờ thì soi gương xem, bộ đồ này hợp với em lắm, đừng kéo lưng quần cao quá, cứ tự nhiên. Còn lại những chiếc quần lót và hộp băng này em giữ để cách vài giờ thay đổi. Em biết xài điện thoại không, đây là số của tôi, có chuyện gì không biết phải làm sao, em cứ gọi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7-&lt;br /&gt; Điện thoại trên bàn làm việc của tôi reo mỗi sáng chừng mười hai bận, kẻ gọi đòi bài, kẻ hẹn ăn trưa. Điện thoại buổi chiều cũng có khi reo hàng chục bận, lại giục nộp bài, lại rủ uống café, nghe nhạc. Tôi tự nhủ em không gọi tức là không có chuyện gì xảy ra mà em không xoay sở được. Qua cái sốc nhẹ ban đầu, em đã thành thiếu nữ, buị đời rèn em rắn rỏi, người đời dạy em khôn lỏi, em sẽ biết nhiều điều, có khi hơn cả tôi. Thực ra, chuyện bình thường ấy, em cũng có thể tự biết thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;8. &lt;br /&gt;Và đêm buông xuống thành phố tôi, những loại đèn đủ kiểu đủ màu bật sáng, giăng mắc, chớp tắt, lộng lẫy, diễm kiều. Có lần tôi đứng trên nóc toà nhà cao nhứt mới khánh thành nhìn ra chung quanh thành phố tôi và thấy vậy. Cảm giác nghẹn ngào rằng đây là thành phố của tôi, ở đó là năm sáu triệu đồng bào tôi đang sống. Ở đó mỗi ngày có những đưá bé chợt trở thành thiếu nữ, nhận ra mình bằng những cách khác nhau. Những thiếu nữ vào đời không ai biết số phận sẽ ra sao, điều có thực là những đưá bé khác sẽ còn chào đời nữa …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9-&lt;br /&gt;Tôi tắt đèn trên bàn, đêm sẽ trôi qua bình yên bằng giấc ngủ. Và ngày sẽ đến như mọi ngày vẫn vậy, nắng ban mai thay thế ngọn đèn đường. Bông sao nhái bốn mùa vàng  rực, bướm chờn vờn bay, những giấc mộng tỉnh rồi lại mộng. Những bước đi theo quán tính trên lối mòn vô hình, không phải ngày nào cũng gặp một con bé lang thang. Bầy chim sẻ ríu rít trong vòm điệp vàng bông sà xuống mặt đá xanh xao xác hỏi: Đâu rồi, con nhỏ ấy đã đi đâu. Từ cái hôm bỗng nhiên thành thiếu nữ.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;MƯA &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trận mưa chiều dặp tắt &lt;br /&gt;nắng ban trưa và dập tắt&lt;br /&gt;trong lòng tôi ngọn lửa &lt;br /&gt;âm ỉ  suốt những ngày phượng đỏ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trận mưa chiều xối rửa&lt;br /&gt;những mái tôn và xối rửa&lt;br /&gt;hồn tôi – những sân si &lt;br /&gt;những cuồng nộ đam mê &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tắt lửa lòng đi - tôi&lt;br /&gt;bảo mình nguội đi lắng lại&lt;br /&gt;đừng điên nữa - tỉnh tuồng&lt;br /&gt;cứ dửng dưng như không &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;TRÊN LỘ ĐÁ ĐỎ&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều bò về thành bầy trên lộ đá đỏ&lt;br /&gt;Lửng thửng đi&lt;br /&gt;Đứng lại đái&lt;br /&gt;Lửng thửng đi&lt;br /&gt;Đứng lại ỉa.&lt;br /&gt;Lửng thửng đi&lt;br /&gt;Nhóp nhép nhai&lt;br /&gt;Đuôi phủi ruồi nhặng bu quanh đít&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thằng nhỏ chăn bò về trên lộ đá đỏ&lt;br /&gt;Lửng thửng đi&lt;br /&gt;Hót phân bò.&lt;br /&gt;Lửng thửng đi&lt;br /&gt;Đuổi ruồi nhặng vo ve trước mặt&lt;br /&gt;Lửng thửng đi&lt;br /&gt;Bụng lép ngực lép&lt;br /&gt;Lửng thửng đi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó không biết &lt;br /&gt;Nó sẽ đi sau đít những con bò suốt đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;LONG HẢI&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những thứ này đều gợi nhớ tuổi thơ&lt;br /&gt;phượng đỏ - những con dã tràng đào hang trong cát&lt;br /&gt;bãi cát dài – những đợt sóng vỡ trào trắng xoá&lt;br /&gt;những bàn chân trần dẫm nước– tiếng cười bật ra dòn tan&lt;br /&gt;Ước gì ta bật khóc thật thà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những dấu chân không dẫn về đâu hết&lt;br /&gt;nửa bờ cát khô nóng bõng – dấu mất vào rối beng&lt;br /&gt;bông muống biển tím – rỗng không vỏ ốc mai cua&lt;br /&gt;kè đá lỡ – gốc thùy dương rụng đầy lá mục&lt;br /&gt;Ra đi - sau gốc thùy dương đó – cái gì ẩn núp hãy ra đi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Núi thoai thoải xoãi chân làm biếng&lt;br /&gt;trèo lên – trèo xuống  –  bầy khỉ mõm đá rụt rè &lt;br /&gt;lối mòn trơ rễ cây – nước khe núi mát rượi&lt;br /&gt;am vắng – chiếc chiếu cuộn tròn dựng vách hang &lt;br /&gt;Ê, Tôn Ngộ Không – Dẫn ta về Hoa Quả Sơn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những đám mây vơ vẩn tụ tan&lt;br /&gt;gió long nhong – đường chân trời xanh quá&lt;br /&gt;cánh chim cắt bầu trời – dấu cắt ngọt vô hình&lt;br /&gt;thuyền – bồng bềnh sóng – mịt mù khơi – đi tìm &lt;br /&gt;đảo châu báu – nơi bọn cướp thời gian đã chôn giấu tuổi thơ  ta&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;LY DỊ&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bình minh tôi sẽ &lt;br /&gt;chia tay với tôi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sẽ bảo tôi không thể &lt;br /&gt;chung sống trong một hình hài&lt;br /&gt;gặp nhau mỗi phút mỗi giây&lt;br /&gt;mỗi ý nghĩ  mỗi cảm tình&lt;br /&gt;Tôi hôm nay không phải tôi&lt;br /&gt;hôm qua - không phải tôi đã sống&lt;br /&gt;không phải tôi đã chết - không phải &lt;br /&gt;tôi  mà tôi sẽ chia tay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi chia tay tôi mà không&lt;br /&gt;ra đi  - quên đi -  mà không&lt;br /&gt;giải bày – mà không tái ngộ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi tưởng rằng tôi chối bỏ được tôi&lt;br /&gt;tôi có thể dửng dưng mà sống cạnh tôi&lt;br /&gt;không yêu tôi nữa - không thương tôi nữa&lt;br /&gt;kệ xác đời tôi –  không thèm đau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tôi tưởng rằng tôi thoát được tôi.&lt;br /&gt;Mà rồi tôi vẫn mang theo&lt;br /&gt;tôi trong tôi&lt;br /&gt;trĩu lòng &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;TRÊN CẦU MỸ THUẬN&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đi giữa đám đông&lt;br /&gt;ngược xuôi qua cầu Mỹ Thuận&lt;br /&gt;hớn hở vui mừng quá&lt;br /&gt;như trẻ con như đám đông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quanh tôi người không quen&lt;br /&gt;mà không phải xa lạ&lt;br /&gt;hằng ngày tôi không nhớ họ&lt;br /&gt;là đồng bào – đồng bào của tôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ở Sài Gòn – người lúc nào cũng đông&lt;br /&gt;cuộc sống bon chen – mạnh ai nấy sống &lt;br /&gt;tôi sống đời tôi - họ sống đời họ&lt;br /&gt;có khi tôi khóc họ cười tôi thương họ ghét&lt;br /&gt;tôi giữa đám đông mà luôn thấy một mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay qua cầu Mỹ Thuận &lt;br /&gt;bỗng thấy mình tan giữa đám đông&lt;br /&gt;thấy mình nói cười như thiên hạ&lt;br /&gt;thấy thiên hạ ai cũng vui như mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua cầu ai cũng đứng lại ngắm sông&lt;br /&gt;tôi bỗng thấy họ yêu sông như tôi vậy&lt;br /&gt;họ còn chỉ kia kìa xanh mướt đó&lt;br /&gt;là làng mình – làng mình – dễ thương không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên cầu Mỹ Thuận xuôi ngược đám đông&lt;br /&gt;trò chuyện râm ran như ăn chung mâm cỗ&lt;br /&gt;dẫm lên chân nhau mà chỉ cười trừ&lt;br /&gt;những gương mặt nhìn nhau gần gũi quá&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giữa đám đông lòng tôi bình yên lạ&lt;br /&gt;những lo toan - chắc ai cũng có, quanh tôi - &lt;br /&gt;dường như trôi theo sông – đám lục bình nhỏ nhoi xa tắp&lt;br /&gt;tôi ngước nhìn trời cao xanh lồng lộng&lt;br /&gt;bỗng nhiên thấy mình dễ khóc dễ cười&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;(Hôm sau ngày thông cầu Mỹ Thuận 22/5/2000)&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;NỤ CƯỜI&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi không tôi nhớ nụ cười&lt;br /&gt;khơi khơi lãng nhách của người không quen&lt;br /&gt;của người tôi không biết tên&lt;br /&gt;một người thơ thẩn lơn tơn ngoài đường&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;có lý nào tôi vấn vương&lt;br /&gt;tôi mà lãng mạn đến nhường ấy ư&lt;br /&gt;ngồi không trông ngõ vu vơ&lt;br /&gt;người dưng qua lại mà mơ tưởng gì&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đằng nào người ấy đã đi&lt;br /&gt;bây giờ tôi nhớ làm chi nụ cười&lt;br /&gt;nhớ làm chi cái con người&lt;br /&gt;lơn tơn thơ thẩn miệng cười khơi khơi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;VẮNG&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Máy  điện thoại để trước mặt&lt;br /&gt;Reo&lt;br /&gt;Như tiếng gõ cửa bất ngờ&lt;br /&gt;Cộc cộc cộc&lt;br /&gt;Tôi nhấc điện thoại lên&lt;br /&gt;A lô&lt;br /&gt;Tôi đi vắng &lt;br /&gt;Tôi sẽ không về hôm nay&lt;br /&gt;Tôi sẽ không về ngày mai&lt;br /&gt;Tôi sẽ không về bao giờ&lt;br /&gt;Tôi sẽ không mở cửa&lt;br /&gt;Tôi không ở nhà tôi &lt;br /&gt;Tôi không ở trong tôi&lt;br /&gt;Tôi không ở bây giờ&lt;br /&gt;Đừng hỏi&lt;br /&gt;Đừng gọi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;BẮT CHUỒN CHUỒN &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi mà buồn quá thì tôi&lt;br /&gt;đi lên đi xuống đứng ngồi một chân&lt;br /&gt;tôi cười tôi nói điên khùng&lt;br /&gt;tôi treo tôi ở lưng chừng tiếng chuông&lt;br /&gt;mà đừng buồn nữa ! &lt;br /&gt;tôi buồn&lt;br /&gt;thì tôi đi bắt con chuồn chuồn bay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;DẶN CHÁU MỚI LÊN SÀI GÒN &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm – Đừng lang thang quanh quẩn những cột đèn gốc me.&lt;br /&gt;Biệt thự tường cao, nhà lầu cửasắt có máy chống trộm, có mắt điện tử nhìn xuyên bóng tối. Đừng vẩn vơ la cà. Coi chừng chó dữ.&lt;br /&gt;Đường nhiều xe, đừng đợi đèn xanh đèn đỏ, nhắmbăng qua được thì nhanh chân lên. Còi xe inh ỏi không chết người. Kẹt xe không nguy hiểm. Đường rộng bọn choai choai đua xe, gặp lúc ấy sống chết cậy mệnh trời. Đi giữa đường miễn sao đừng lơ đãng, một phút thả hồn nhớ quê có thể bị xe tông bể óc què giò. Ở Sài Gòn phải sống kiểu Sài Gòn, nhớ không?  &lt;br /&gt;Người ta đông ai cũng cũng có việc của họ, việc mình mình lo. Đừng cậy người, cũng đừng để cho người ta lợi dụng. Việc ngoài đường không có phải quấy, người dưng không ai chính ai tà. &lt;br /&gt;Làm mướn phải tỏ ra siêng năng biết vâng dạ. Được khen chớ mừng, bị chửi đừng tủi, tự mình phải biết mình muốn gì, lượng sức mà làm, đừng ngó lên mơ mộng, phải biết mình là ai, phải biết người ta sinh ra đều có số có phần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thương ghét trong lòng đừng để lộ ra. Ở đây coi hào nhoáng lộng lẫy nhưng là hang hùm miệng sói. Sức mạnh là tiền, không phải tình yêu. Nhan sắc như thịt dư nếu thực lòng muốn sống lương thiện. &lt;br /&gt;Ở quê có chuyện gì cũng còn người này người nọ. Ở đây bây giờ  chỉ một cháu một dì. Nhớ trong túi lúc nào cũng để sẵn vài ngàn. Số điện thoại này thuộc lòng, có chuyện gì  thì gọi, dù sao nước lã không bằng máu đào. Thôi, đứng lên. Có gì mà sợ. Đằng nào cũng phải sống thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1979-1997.blogspot.com/"target="_blank"&gt;Mời đọc thêm những bài thơ khác&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/37040838-116251793958127801?l=1998-2001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://1998-2001.blogspot.com/feeds/116251793958127801/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=37040838&amp;postID=116251793958127801' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/37040838/posts/default/116251793958127801'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/37040838/posts/default/116251793958127801'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://1998-2001.blogspot.com/2006/11/1998-2001.html' title='1998 - 2001'/><author><name>quán bạn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09343500251557287644</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
