1998 - 2001
CON CÁO VÀ CHÙM NHO
Sao anh giống như con cáo
Thậm chí chưa cố phóng lên hái thử
đã ngoảnh đi mà tưởng nho xanh?
Sao tôi giống như trái nho
Thậm chí trong truyện ngụ ngôn cũng không
biết gọi cáo ơi quay lại?
CHIỀU
Một buổi chiều tôi trở về nhà tôi
Đóng cánh cửa lại ngã mình xuống võng
Những khớp xương vai, cơ bắp trên lưng
Giãn ra … thầm thĩ : cám ơn…
Võng đưa nhè nhẹ và tôi nhắm mắt
Lan toả châu thân cảm giác dịu êm
Những mạch máu không bị dồn bị nghẽn
Những dây thần kinh thôi căng, thôi gồng
Thịt da cũng ngân nga cung thanh mát
Của căn phòng tôi tối buổi chiều hôm
Cửa đã đóng và lòng tôi buông thả
Lục dục thất tình nhẹ bỗng như không
Và một buổi chiều trong võng đong đưa
Mắt nhắm tay buông toàn thân thư giãn
Đầu rỗng không lòng lâng lâng nhẹ hẫng
Tôi ngộ tôi tội nghiệp biết chừng nào
MỘNG DU
Thưở còn thơ
Chị leo lên mái nhà một lần
hái vầng trăng tròn sáng
vắt trên nhánh tre vút cong
một đêm mọi người say ngủ
Mọi người từ ấy
biết là con bé mộng du
Thưở dậy thì
Một đêm trong lúc chiêm bao
chị cỡi hết áo quần
đứng dưới trăng tắm
huyễn hoặc hoang đường
Nhưng mọi người đã biết
con bé ấy mộng du
Chị qua thời con gái – đã lâu –
Làm vợ, làm mẹ
Ngày ngày bươn chãi
Cơm áo gạo tiền
Những giấc mơ xa xưa không nhớ nỗi
Có ai nhắc chuyện mộng du chị ngượng ngùng
Sao lại hái vầng trăng
Sao lại tắm ánh trăng
Bỗng một đêm
trên giường êm chị trở dậy
bước ra sân
cỡi hết áo quần
vói ngón tay chạm vào huyễn hoặc vầng trăng
Lúc ấy mọi người say ngủ
Chồng, con, láng giềng, thân thích
Không ai biết
Người đàn bà ấy vẫn mộng du.
CHỊ EM
(Thư của chị Bình)
Sáng nay chị ra kho
Viết vội thăm em mấy dòng
Em đang làm gì đó?
Thương em nhiều
Bây giờ Paris đã vào đông
Đổi giờ – cách Sài Gòn sáu tiếng
Chắc em đã ngủ rồi
Mơ gì hở em?
Chị vẫn khoẻ mạnh bình thường
Mấy đưá nhỏ về nhà nội nghỉ lễ
Công việc cuối năm hơi nhiều
Em phải uống thuốc ngủ sao?
Có người bạn chị yêu Việt Nam lắm
Mùa xuân này định sang đó chơi
Chị cho ảnh địa chỉ email này nhé?
Để hai người quen nhau.
Chiều nay chị lại đi làm về muộn
Cơm nước xong, rửa chén, học bài với con.
Đêm khuya rồi chị vẫn ngồi đây nhớ
Em ở quê nhà có vui không?
ĐÊM NỞ SANH
Đêm qua chị đã nở sanh
Tiếng khóc một sinh linh chào đời oà theo máu
Loang vọng tận cùng
Tình yêu chị đã nở sanh
Nỗi khát khao hạnh phúc như bản năng trẻ thơ tìm vú
Căng đầy sữa non
Cuộc nở sanh đã vuông tròn
Cơn đau ngấm trong từng thớ thịt mẫu xương của xác thân
Rỗng không mầm sống
Của xác thân khởi lại từ đầu
Thưở mặt đất là chăn giường trăng sao là hoa chúc
Đêm động phòng
CHIỀU NGỦ Ở QUÁN CÀ PHÊ
Cà phê vườn ven sông
Chiều xuống mưa lâm râm
Bong bóng bập bồng ánh đèn nhễu nhão
Làn gió ru lơ mơ
Ngủ thôi – bốn mươi năm mỏi mệt tìm tri kỷ
Bốn mươi tuổi ngơ ngác vuột mối tình đầu
Ánh đèn lồng soi sợi tóc bạc đen
Đôi mắt nhắm bận lòng chi nhân ảnh
Ngủ thôi – khúc nhạc chiều treo trăng thề muộn
Ọc ạch triều dâng sóng vỗ tràn bến nước đung đưa
Nhắm mắt đi cõi người mênh mông quá
Kìa kẻ già đầu còn chưa biết thương mình.
ĐỀ HOA
Hoa để
lãng quên bên cửa sổ
Trước khi tàn
Dọn dẹp hoa
Muốn mà không sao sống lại
Cảm xúc chạm tay anh lúc tặng hoa
LỖI CỦA NGƯỜI ĐÀN BÀ
Người đàn ông say khướt quay về
sau khi không còn nơi nào khác để đi và đến
Mọi quán nhậu tắt đèn
Đám bạn nhậu đẩy hắn lên xích lô
Ngất ngưỡng như vua
Ngất ngưỡng thằng say
Hắn về vẹo xiêu hẻm sâu hun hút
Ánh đèn nê ông lọt qua cửa hở
Hắn ói mữa ở thềm
Đá cánh cửa đánh rầm vì tội nó đung đưa
Nếu mà nó kêu lên thế nào hắn cũng đấm thêm một phát
Cái gọi là nhà đây. Trống tuếch
hẹp té
khum khum
Làm sao hắn đứng thẳng lên như người?
Ngã sóng soài trên sàn hắn hát
hắn khóc hắn cười
hắn đấm ngực mình, cào xới chung quanh.
Như muốn lột da mình
Như muốn moi tim gan đất
Muốn gì nữa không biết. Hắn
Nức nở. Thổn thức. Im. Thỉnh thoảng còn nấc cục.
Người đàn bà hốt dọn trước thềm.
Lau chùi.
Khép cánh cửa lại.
Vắt chiếc khăn ướt lau mồ hôi nước miếng và nước mắt
của người đàn ông
Sửa chiếc gối hắn tựa đầu
Sửa cánh tay hắn còn nắm chặt vung ngang
Đắp chăn giăng mùng cho hắn
Rồi tắt đèn
Ngàn lần như một
Trong mênh mông đêm người đàn bà ngồi thức
Ngàn lần như một
Lắng nghe nhịp thở sâu dần người đàn ông ngủ như trẻ con
Ngàn lần như một
Không một tiếng thở dài không một lời than trách
Không. Ngàn lần như một
Bà nhủ: lỗi của mình đã sinh hắn ra.
CHIA TAY
Nhễu xuống lặng im một dấu chấm
Làm sao lời nói bắt đầu
Làm sao bắt đầu
lời nói như gợn sóng lan trong tách café
Không lẽ là thực
Không lẽ là hư
Nhễu xuống thinh không từng giọt vô cùng
Làm sao tình yêu kết thúc
Làm sao kết thúc
tình yêu như thăm thẳm đêm như thăm thẳm đen
Chẳng lẽ nhạt phai
Chẳng lẽ đổi thay
GIẬN
Tôi không phải là một cái bị
đựng đồ
trút hết ra rồi còn lộn trái
mới phơi bày được cái gọi là tấm lòng
chơn thật
Tôi nói cho mà biết tôi là một người
đàn bà
vui buồn ghét giận gan ruột để ngoài da
còn sâu tận đáy lòng
điều gì tôi tự biết
ĐUA XE
Tôi tạc cho tôi con tuấn mã
Để phi qua thành phố nửa đêm
Phía trên bầy xe gắn máy phân khối lớn đang rú gào
Con tuấn mã sãi vó phi nước đại
Tôi níu bờm nó, không cần yên cương
Lỡm chỡm nhà cao phía dưới chỉa lên
Chực chờ tôi té, xiên mình tôi đẫm máu
Cảm khoái thời đại là bạo tàn vô đạo
Là tốc độ là tiền là gái
Là đám đông giạt vô lề
Điên rồ là kỵ sĩ và con tuấn mã một mình trên vòm trời khuya
Trăng sao không thực – chỉ là ánh sáng viễn du
Mây trắng điệp trùng – đừng nói thủy chung cái khi là hơi khi là nước
Con tuấn mã – ai cũng biết do kỵ sĩ bịa ra
Hiện thực là đây – sống cái tích tắc ngạo cười cái chết.
RĂN ĐE
Đừng khóc, chúng cười a.
Quẹt nước mắt, tôi trừng trừng nhìn
Chúng là ai, tôi khóc chúng cười?
Đừng nói, chúng thù a.
Ngậm miệng, tôi lảng mắt nhìn cõi trống
Cõi thinh không, lời có âm vọng chăng?
Đừng cười, chúng ngờ a.
Thì thôi, vui ơi, chơi trò cút bắt
Mi trốn ta tìm, mi tìm ta trốn
Không nói. Không cười. Không khóc nữa.
Mắt ơi, nhắm phứt lại cho rồi.
TRANH THIẾU NỮ TRÊN TƯỜNG
Vần vũ âm u giữa ban trưa
Xẩm trời xa, xám chỗ em ngồi
Em chỉ ngồi không, mưa ngoài cửa
Nước hắt qua rèm ướt tóc suông.
Em thở nhè nhẹ, bóng nhạt in
Trong vùng vô cảm – chỉ một ngày
Ở cõi trăm năm, mưa chợt đổ
Giữa chốn tư bề đồ vật trơ.
Nếp áo êm đềm, ngón tay xuôi
Cánh tay buông, thỏng bên mình
Lưng mỏng tựa bàn, vai nhỏ quá.
Khoảng trống vô hồn vượt khung tranh.
TRẢ LỜI T.
Anh sợ nói yêu em muộn màng – Thì đừng nói
Bao nhiêu năm rồi tôi chán biết bao nhiêu những người
đàn ông đến nói cũng sợ,
thì nói gì đến yêu
BIÊN GIỚI
Tôi đi xuyên cánh rừng đến bờ sông ngồi khóc
Rồi vốc nước sông rữa mặt
Lấy chiếc gương trong bóp ra soi
Người trong gương lại khóc
Không ích gì đâu nước mắt
Không ích gì đâu nụ cười
gượng
Như phấn son
Như sự thản nhiên đời rèn tập cho tôi trong những tình huống như lúc này
Tôi đi xuyên qua cánh rừng trở về lúc nãy
Lúc tôi chợt gặp trong mắt anh cái suốt đời tôi tìm kiếm
Biết ngay mình đã vuột mũi tên cuối cùng
Anh có đi qua cánh rừng kia không
Đến chân núi hay một ước lệ biên giới nào đó dừng lại
Rồi rảy nước mắt
Rồi trở lại đây mặc nhiên chấp nhận
Thế giới này phẳng lặng
Hai đường thẳng không song song
gặp nhau ở một điểm – một điểm
rồi khoảng cách ngày một xa
YÊU CHƠI
Bắt đầu như một trò chơi
tuổi mới lớn
Tôi gởi thơ đi ỡm ờ
Không biết mình muốn gì không biết để làm gì
Rồi dần dần tôi quen
Như một hơi thuốc lá hút thử chiều mưa
Như một ly rượu đào nhấp môi trong tiệc tân hôn người khác
Không ghiền
Không say
Mà thành ra nhớ
Tôi đâu còn tuổi mới lớn
Mà nhớ
Vu vơ
Mà nhớ không biết cái gì không biết vì đâu
Không biết tại sao không biết để làm gì.
Tôi nhớ bắt đầu chỉ là một trò chơi
Tôi ỡm ờ không biết
Yêu là gì
Tôi là ai
Bây giờ trò chơi kết thúc
Tôi tự hỏi tôi đã làm gì
Yêu ư?
SAU NÀY
Sau này chúng ta bình tĩnh lại
Chuyện này sẽ quên đi
Hay nhớ như một điều không đáng nhớ
Chúng ta bình tâm nghe tiếng hét
vọng từ quá khứ xa xăm chứ không phải
vừa đạp tung lồng ngực nhức nhối trào ra
lúc này - Lúc ta nhìn vào mặt nhau mắt ngầu đỏ
căm giận uất ức oán trách đời ta khốn nạn
Sao ta lại tin nhau– yêu nhau nữa chứ. Khôi hài.
Chúng ta cười xoà – hay cười nhạt
Chẳng ý nghĩa gì nhiều đâu khi không còn nữa
Cái cớ cỏn con gần như vô lý đã làm bùng vỡ
Nỗi cô đơn của từng người để nhìn thẳng nhau
nhìn thẳng sự thực
Sự thực là chúng ta đã níu lấy nhau
chìm nổi trong biển đời
đầy sóng – và chúng ta đều đã mệt mỏi rã rời.
Chúng ta sẽ bình tĩnh lại – sau này
Vẫn mệt mõi
bơ vơ
Vẫn quặn trong lòng nỗi đắng cay từng trào ra thành lời phũ phàng tàn nhẫn
Thành nước mắt thành những cái đấm cái tát
Nhưng mà rồi chúng ta bình tĩnh lại
Chuyện này
quên đi.
KHÓC
Cuối năm nhớ lại chuyện đã qua.
Nợ nần sòng phẳng
Công việc bình thường.
Không yêu ai đến khổ, không ghét ai đến đau.
Bệnh lặt vặt
Khóc hai lần
Có hai lần thôi?
Nhớ lại.
Ừ , hai lần.
Một lần tôi khóc tôi buồn quá
Một lần buồn quá tôi khóc tôi.
BÀI CA MỖI NGÀY
1-
Chào em.
Dụi mắt, trở mình trên băng đá công viên, em nở nụ cười với tôi mỗi sáng. Cỏ đẫm sương ướt mát bàn chân trần, em đứng dậy vươn vai, cái cúc áo đứt phựt. Em đâu hay mình mỗi ngày một lớn - mười một, mười hai, mười ba…? Canh cặn cơm thừa nào làm nảy nở chũm cau non, khiến tay chân lỏng khỏng thò ra khỏi áo quần khính củn cởn chật căng. Đất trời chớm xuân rồi em có hay chăng?
2-
Se sẻ ríu rít trong vòm cây điệp bông vàng sà xuống chân em hồn nhiên thân thuộc. Vụn mì gói khô queo bể dòn giữa những ngón tay em bóp nhẹ, rơi lả tả xuống nền đá xanh. Lơ đảng mắt em nhìn đâu đâu, khúc nhạc gì trong không trung réo rắt hoài chỉ một mình em nghe được. Nắng ban mai thay ánh đèn đường, rạng rỡ dần bông sao nhái vàng hườm, bướm thức hồi nào, chập chờn cánh mộng. Em bước đi, như mọi ngày, lang thang.
3-
Tôi bước đi, như mọi người, buỗi sáng đến công viên chạy bộ tập dưỡng sinh, luyện thân thể chịu đựng một ngày cặm cụi trò mưu sinh phấn đấu. Một bước tới, một bước nữa, một bước thêm… những bước chân theo quán tính trên lối mòn vô hình. Dăm ba bước chệch ra, bước trở lại không khó, cũng chẳng mất bao nhiêu công sức thời gian. Mình biết mình không đi tới đâu, chỉ là vận động đôi chân để tăng cường sức khỏe. Một sức khoẻ đang lụn dần theo qui luật tự nhiên.
4-
Tôi bước sau em, ngắm tấm thân mảnh mai suôn đuột, tóc tém lửng cháy nắng hoe hoe. Dáng đi còn trẻ con, ngủn ngoẳn lơn tơn, giữa hai đùi một vết đỏ loang thấm làn vải quần mỏng. Em quay lại sau tiếng gọi của tôi, đôi mắt ngơ ngác thoáng chút lạ lùng thoáng chút ngờ vực. Em ngập ngừng, chút e dè, rồi thì ừ, lời đề nghị của tôi đâu đến nỗi sổ sàng. Em bước cùng tôi ra khỏi con đường tôi hằng bước.
5-
Sáng sớm chợ nhỏ dọn ra, mở hàng trả vài ba tiếng lấy hên, người đàn bà ướm bộ đồ lên mình em nói vừa lắm. Em siết bộ đồ trong tay đến lủng cái bao bì bằng nhựa trong, ngỡ ngàng nhìn cái gói vuông vuông người bán hàng đưa tôi. Họ thường quảng cáo sản phẩm này trên truyền hình, đủ nhãn hiệu, em có nhận ra không, có biết nó để làm gì? Bỗng giữa đường đi tới nhà vệ sinh công cộng, em đứng khựng lại, cúi khom người xuống như con tôm luột, rồi ngước nhìn lên thảng thốt. Em oà khoá, ngồi bệt xuống lề đường.
6-
Không sao đâu em, còn sớm, ít người qua đường, không ai để ý đâu, người con gái nào lớn lên cũng vậy. Vô trong buồng vệ sinh công cộng này tôi sẽ giúp em thay đồ, chỉ dạy sơ qua là em biết cách giữ gìn – thoải mái, tự tin, như quảng cáo trong ti vi ấy. Bây giờ thì soi gương xem, bộ đồ này hợp với em lắm, đừng kéo lưng quần cao quá, cứ tự nhiên. Còn lại những chiếc quần lót và hộp băng này em giữ để cách vài giờ thay đổi. Em biết xài điện thoại không, đây là số của tôi, có chuyện gì không biết phải làm sao, em cứ gọi.
7-
Điện thoại trên bàn làm việc của tôi reo mỗi sáng chừng mười hai bận, kẻ gọi đòi bài, kẻ hẹn ăn trưa. Điện thoại buổi chiều cũng có khi reo hàng chục bận, lại giục nộp bài, lại rủ uống café, nghe nhạc. Tôi tự nhủ em không gọi tức là không có chuyện gì xảy ra mà em không xoay sở được. Qua cái sốc nhẹ ban đầu, em đã thành thiếu nữ, buị đời rèn em rắn rỏi, người đời dạy em khôn lỏi, em sẽ biết nhiều điều, có khi hơn cả tôi. Thực ra, chuyện bình thường ấy, em cũng có thể tự biết thôi.
8.
Và đêm buông xuống thành phố tôi, những loại đèn đủ kiểu đủ màu bật sáng, giăng mắc, chớp tắt, lộng lẫy, diễm kiều. Có lần tôi đứng trên nóc toà nhà cao nhứt mới khánh thành nhìn ra chung quanh thành phố tôi và thấy vậy. Cảm giác nghẹn ngào rằng đây là thành phố của tôi, ở đó là năm sáu triệu đồng bào tôi đang sống. Ở đó mỗi ngày có những đưá bé chợt trở thành thiếu nữ, nhận ra mình bằng những cách khác nhau. Những thiếu nữ vào đời không ai biết số phận sẽ ra sao, điều có thực là những đưá bé khác sẽ còn chào đời nữa …
9-
Tôi tắt đèn trên bàn, đêm sẽ trôi qua bình yên bằng giấc ngủ. Và ngày sẽ đến như mọi ngày vẫn vậy, nắng ban mai thay thế ngọn đèn đường. Bông sao nhái bốn mùa vàng rực, bướm chờn vờn bay, những giấc mộng tỉnh rồi lại mộng. Những bước đi theo quán tính trên lối mòn vô hình, không phải ngày nào cũng gặp một con bé lang thang. Bầy chim sẻ ríu rít trong vòm điệp vàng bông sà xuống mặt đá xanh xao xác hỏi: Đâu rồi, con nhỏ ấy đã đi đâu. Từ cái hôm bỗng nhiên thành thiếu nữ.
MƯA
Trận mưa chiều dặp tắt
nắng ban trưa và dập tắt
trong lòng tôi ngọn lửa
âm ỉ suốt những ngày phượng đỏ
Trận mưa chiều xối rửa
những mái tôn và xối rửa
hồn tôi – những sân si
những cuồng nộ đam mê
tắt lửa lòng đi - tôi
bảo mình nguội đi lắng lại
đừng điên nữa - tỉnh tuồng
cứ dửng dưng như không
TRÊN LỘ ĐÁ ĐỎ
Chiều bò về thành bầy trên lộ đá đỏ
Lửng thửng đi
Đứng lại đái
Lửng thửng đi
Đứng lại ỉa.
Lửng thửng đi
Nhóp nhép nhai
Đuôi phủi ruồi nhặng bu quanh đít
Thằng nhỏ chăn bò về trên lộ đá đỏ
Lửng thửng đi
Hót phân bò.
Lửng thửng đi
Đuổi ruồi nhặng vo ve trước mặt
Lửng thửng đi
Bụng lép ngực lép
Lửng thửng đi
Nó không biết
Nó sẽ đi sau đít những con bò suốt đời.
LONG HẢI
Những thứ này đều gợi nhớ tuổi thơ
phượng đỏ - những con dã tràng đào hang trong cát
bãi cát dài – những đợt sóng vỡ trào trắng xoá
những bàn chân trần dẫm nước– tiếng cười bật ra dòn tan
Ước gì ta bật khóc thật thà
Những dấu chân không dẫn về đâu hết
nửa bờ cát khô nóng bõng – dấu mất vào rối beng
bông muống biển tím – rỗng không vỏ ốc mai cua
kè đá lỡ – gốc thùy dương rụng đầy lá mục
Ra đi - sau gốc thùy dương đó – cái gì ẩn núp hãy ra đi
Núi thoai thoải xoãi chân làm biếng
trèo lên – trèo xuống – bầy khỉ mõm đá rụt rè
lối mòn trơ rễ cây – nước khe núi mát rượi
am vắng – chiếc chiếu cuộn tròn dựng vách hang
Ê, Tôn Ngộ Không – Dẫn ta về Hoa Quả Sơn.
Những đám mây vơ vẩn tụ tan
gió long nhong – đường chân trời xanh quá
cánh chim cắt bầu trời – dấu cắt ngọt vô hình
thuyền – bồng bềnh sóng – mịt mù khơi – đi tìm
đảo châu báu – nơi bọn cướp thời gian đã chôn giấu tuổi thơ ta
LY DỊ
Bình minh tôi sẽ
chia tay với tôi
Tôi sẽ bảo tôi không thể
chung sống trong một hình hài
gặp nhau mỗi phút mỗi giây
mỗi ý nghĩ mỗi cảm tình
Tôi hôm nay không phải tôi
hôm qua - không phải tôi đã sống
không phải tôi đã chết - không phải
tôi mà tôi sẽ chia tay
Tôi chia tay tôi mà không
ra đi - quên đi - mà không
giải bày – mà không tái ngộ
Tôi tưởng rằng tôi chối bỏ được tôi
tôi có thể dửng dưng mà sống cạnh tôi
không yêu tôi nữa - không thương tôi nữa
kệ xác đời tôi – không thèm đau
tôi tưởng rằng tôi thoát được tôi.
Mà rồi tôi vẫn mang theo
tôi trong tôi
trĩu lòng
TRÊN CẦU MỸ THUẬN
Tôi đi giữa đám đông
ngược xuôi qua cầu Mỹ Thuận
hớn hở vui mừng quá
như trẻ con như đám đông
Quanh tôi người không quen
mà không phải xa lạ
hằng ngày tôi không nhớ họ
là đồng bào – đồng bào của tôi
Tôi ở Sài Gòn – người lúc nào cũng đông
cuộc sống bon chen – mạnh ai nấy sống
tôi sống đời tôi - họ sống đời họ
có khi tôi khóc họ cười tôi thương họ ghét
tôi giữa đám đông mà luôn thấy một mình
Hôm nay qua cầu Mỹ Thuận
bỗng thấy mình tan giữa đám đông
thấy mình nói cười như thiên hạ
thấy thiên hạ ai cũng vui như mình
Qua cầu ai cũng đứng lại ngắm sông
tôi bỗng thấy họ yêu sông như tôi vậy
họ còn chỉ kia kìa xanh mướt đó
là làng mình – làng mình – dễ thương không?
Trên cầu Mỹ Thuận xuôi ngược đám đông
trò chuyện râm ran như ăn chung mâm cỗ
dẫm lên chân nhau mà chỉ cười trừ
những gương mặt nhìn nhau gần gũi quá
Giữa đám đông lòng tôi bình yên lạ
những lo toan - chắc ai cũng có, quanh tôi -
dường như trôi theo sông – đám lục bình nhỏ nhoi xa tắp
tôi ngước nhìn trời cao xanh lồng lộng
bỗng nhiên thấy mình dễ khóc dễ cười
(Hôm sau ngày thông cầu Mỹ Thuận 22/5/2000)
NỤ CƯỜI
Khi không tôi nhớ nụ cười
khơi khơi lãng nhách của người không quen
của người tôi không biết tên
một người thơ thẩn lơn tơn ngoài đường
có lý nào tôi vấn vương
tôi mà lãng mạn đến nhường ấy ư
ngồi không trông ngõ vu vơ
người dưng qua lại mà mơ tưởng gì
đằng nào người ấy đã đi
bây giờ tôi nhớ làm chi nụ cười
nhớ làm chi cái con người
lơn tơn thơ thẩn miệng cười khơi khơi
VẮNG
Máy điện thoại để trước mặt
Reo
Như tiếng gõ cửa bất ngờ
Cộc cộc cộc
Tôi nhấc điện thoại lên
A lô
Tôi đi vắng
Tôi sẽ không về hôm nay
Tôi sẽ không về ngày mai
Tôi sẽ không về bao giờ
Tôi sẽ không mở cửa
Tôi không ở nhà tôi
Tôi không ở trong tôi
Tôi không ở bây giờ
Đừng hỏi
Đừng gọi
BẮT CHUỒN CHUỒN
Tôi mà buồn quá thì tôi
đi lên đi xuống đứng ngồi một chân
tôi cười tôi nói điên khùng
tôi treo tôi ở lưng chừng tiếng chuông
mà đừng buồn nữa !
tôi buồn
thì tôi đi bắt con chuồn chuồn bay
DẶN CHÁU MỚI LÊN SÀI GÒN
Đêm – Đừng lang thang quanh quẩn những cột đèn gốc me.
Biệt thự tường cao, nhà lầu cửasắt có máy chống trộm, có mắt điện tử nhìn xuyên bóng tối. Đừng vẩn vơ la cà. Coi chừng chó dữ.
Đường nhiều xe, đừng đợi đèn xanh đèn đỏ, nhắmbăng qua được thì nhanh chân lên. Còi xe inh ỏi không chết người. Kẹt xe không nguy hiểm. Đường rộng bọn choai choai đua xe, gặp lúc ấy sống chết cậy mệnh trời. Đi giữa đường miễn sao đừng lơ đãng, một phút thả hồn nhớ quê có thể bị xe tông bể óc què giò. Ở Sài Gòn phải sống kiểu Sài Gòn, nhớ không?
Người ta đông ai cũng cũng có việc của họ, việc mình mình lo. Đừng cậy người, cũng đừng để cho người ta lợi dụng. Việc ngoài đường không có phải quấy, người dưng không ai chính ai tà.
Làm mướn phải tỏ ra siêng năng biết vâng dạ. Được khen chớ mừng, bị chửi đừng tủi, tự mình phải biết mình muốn gì, lượng sức mà làm, đừng ngó lên mơ mộng, phải biết mình là ai, phải biết người ta sinh ra đều có số có phần.
Thương ghét trong lòng đừng để lộ ra. Ở đây coi hào nhoáng lộng lẫy nhưng là hang hùm miệng sói. Sức mạnh là tiền, không phải tình yêu. Nhan sắc như thịt dư nếu thực lòng muốn sống lương thiện.
Ở quê có chuyện gì cũng còn người này người nọ. Ở đây bây giờ chỉ một cháu một dì. Nhớ trong túi lúc nào cũng để sẵn vài ngàn. Số điện thoại này thuộc lòng, có chuyện gì thì gọi, dù sao nước lã không bằng máu đào. Thôi, đứng lên. Có gì mà sợ. Đằng nào cũng phải sống thôi.
Mời đọc thêm những bài thơ khác
Sao anh giống như con cáo
Thậm chí chưa cố phóng lên hái thử
đã ngoảnh đi mà tưởng nho xanh?
Sao tôi giống như trái nho
Thậm chí trong truyện ngụ ngôn cũng không
biết gọi cáo ơi quay lại?
CHIỀU
Một buổi chiều tôi trở về nhà tôi
Đóng cánh cửa lại ngã mình xuống võng
Những khớp xương vai, cơ bắp trên lưng
Giãn ra … thầm thĩ : cám ơn…
Võng đưa nhè nhẹ và tôi nhắm mắt
Lan toả châu thân cảm giác dịu êm
Những mạch máu không bị dồn bị nghẽn
Những dây thần kinh thôi căng, thôi gồng
Thịt da cũng ngân nga cung thanh mát
Của căn phòng tôi tối buổi chiều hôm
Cửa đã đóng và lòng tôi buông thả
Lục dục thất tình nhẹ bỗng như không
Và một buổi chiều trong võng đong đưa
Mắt nhắm tay buông toàn thân thư giãn
Đầu rỗng không lòng lâng lâng nhẹ hẫng
Tôi ngộ tôi tội nghiệp biết chừng nào
MỘNG DU
Thưở còn thơ
Chị leo lên mái nhà một lần
hái vầng trăng tròn sáng
vắt trên nhánh tre vút cong
một đêm mọi người say ngủ
Mọi người từ ấy
biết là con bé mộng du
Thưở dậy thì
Một đêm trong lúc chiêm bao
chị cỡi hết áo quần
đứng dưới trăng tắm
huyễn hoặc hoang đường
Nhưng mọi người đã biết
con bé ấy mộng du
Chị qua thời con gái – đã lâu –
Làm vợ, làm mẹ
Ngày ngày bươn chãi
Cơm áo gạo tiền
Những giấc mơ xa xưa không nhớ nỗi
Có ai nhắc chuyện mộng du chị ngượng ngùng
Sao lại hái vầng trăng
Sao lại tắm ánh trăng
Bỗng một đêm
trên giường êm chị trở dậy
bước ra sân
cỡi hết áo quần
vói ngón tay chạm vào huyễn hoặc vầng trăng
Lúc ấy mọi người say ngủ
Chồng, con, láng giềng, thân thích
Không ai biết
Người đàn bà ấy vẫn mộng du.
CHỊ EM
(Thư của chị Bình)
Sáng nay chị ra kho
Viết vội thăm em mấy dòng
Em đang làm gì đó?
Thương em nhiều
Bây giờ Paris đã vào đông
Đổi giờ – cách Sài Gòn sáu tiếng
Chắc em đã ngủ rồi
Mơ gì hở em?
Chị vẫn khoẻ mạnh bình thường
Mấy đưá nhỏ về nhà nội nghỉ lễ
Công việc cuối năm hơi nhiều
Em phải uống thuốc ngủ sao?
Có người bạn chị yêu Việt Nam lắm
Mùa xuân này định sang đó chơi
Chị cho ảnh địa chỉ email này nhé?
Để hai người quen nhau.
Chiều nay chị lại đi làm về muộn
Cơm nước xong, rửa chén, học bài với con.
Đêm khuya rồi chị vẫn ngồi đây nhớ
Em ở quê nhà có vui không?
ĐÊM NỞ SANH
Đêm qua chị đã nở sanh
Tiếng khóc một sinh linh chào đời oà theo máu
Loang vọng tận cùng
Tình yêu chị đã nở sanh
Nỗi khát khao hạnh phúc như bản năng trẻ thơ tìm vú
Căng đầy sữa non
Cuộc nở sanh đã vuông tròn
Cơn đau ngấm trong từng thớ thịt mẫu xương của xác thân
Rỗng không mầm sống
Của xác thân khởi lại từ đầu
Thưở mặt đất là chăn giường trăng sao là hoa chúc
Đêm động phòng
CHIỀU NGỦ Ở QUÁN CÀ PHÊ
Cà phê vườn ven sông
Chiều xuống mưa lâm râm
Bong bóng bập bồng ánh đèn nhễu nhão
Làn gió ru lơ mơ
Ngủ thôi – bốn mươi năm mỏi mệt tìm tri kỷ
Bốn mươi tuổi ngơ ngác vuột mối tình đầu
Ánh đèn lồng soi sợi tóc bạc đen
Đôi mắt nhắm bận lòng chi nhân ảnh
Ngủ thôi – khúc nhạc chiều treo trăng thề muộn
Ọc ạch triều dâng sóng vỗ tràn bến nước đung đưa
Nhắm mắt đi cõi người mênh mông quá
Kìa kẻ già đầu còn chưa biết thương mình.
ĐỀ HOA
Hoa để
lãng quên bên cửa sổ
Trước khi tàn
Dọn dẹp hoa
Muốn mà không sao sống lại
Cảm xúc chạm tay anh lúc tặng hoa
LỖI CỦA NGƯỜI ĐÀN BÀ
Người đàn ông say khướt quay về
sau khi không còn nơi nào khác để đi và đến
Mọi quán nhậu tắt đèn
Đám bạn nhậu đẩy hắn lên xích lô
Ngất ngưỡng như vua
Ngất ngưỡng thằng say
Hắn về vẹo xiêu hẻm sâu hun hút
Ánh đèn nê ông lọt qua cửa hở
Hắn ói mữa ở thềm
Đá cánh cửa đánh rầm vì tội nó đung đưa
Nếu mà nó kêu lên thế nào hắn cũng đấm thêm một phát
Cái gọi là nhà đây. Trống tuếch
hẹp té
khum khum
Làm sao hắn đứng thẳng lên như người?
Ngã sóng soài trên sàn hắn hát
hắn khóc hắn cười
hắn đấm ngực mình, cào xới chung quanh.
Như muốn lột da mình
Như muốn moi tim gan đất
Muốn gì nữa không biết. Hắn
Nức nở. Thổn thức. Im. Thỉnh thoảng còn nấc cục.
Người đàn bà hốt dọn trước thềm.
Lau chùi.
Khép cánh cửa lại.
Vắt chiếc khăn ướt lau mồ hôi nước miếng và nước mắt
của người đàn ông
Sửa chiếc gối hắn tựa đầu
Sửa cánh tay hắn còn nắm chặt vung ngang
Đắp chăn giăng mùng cho hắn
Rồi tắt đèn
Ngàn lần như một
Trong mênh mông đêm người đàn bà ngồi thức
Ngàn lần như một
Lắng nghe nhịp thở sâu dần người đàn ông ngủ như trẻ con
Ngàn lần như một
Không một tiếng thở dài không một lời than trách
Không. Ngàn lần như một
Bà nhủ: lỗi của mình đã sinh hắn ra.
CHIA TAY
Nhễu xuống lặng im một dấu chấm
Làm sao lời nói bắt đầu
Làm sao bắt đầu
lời nói như gợn sóng lan trong tách café
Không lẽ là thực
Không lẽ là hư
Nhễu xuống thinh không từng giọt vô cùng
Làm sao tình yêu kết thúc
Làm sao kết thúc
tình yêu như thăm thẳm đêm như thăm thẳm đen
Chẳng lẽ nhạt phai
Chẳng lẽ đổi thay
GIẬN
Tôi không phải là một cái bị
đựng đồ
trút hết ra rồi còn lộn trái
mới phơi bày được cái gọi là tấm lòng
chơn thật
Tôi nói cho mà biết tôi là một người
đàn bà
vui buồn ghét giận gan ruột để ngoài da
còn sâu tận đáy lòng
điều gì tôi tự biết
ĐUA XE
Tôi tạc cho tôi con tuấn mã
Để phi qua thành phố nửa đêm
Phía trên bầy xe gắn máy phân khối lớn đang rú gào
Con tuấn mã sãi vó phi nước đại
Tôi níu bờm nó, không cần yên cương
Lỡm chỡm nhà cao phía dưới chỉa lên
Chực chờ tôi té, xiên mình tôi đẫm máu
Cảm khoái thời đại là bạo tàn vô đạo
Là tốc độ là tiền là gái
Là đám đông giạt vô lề
Điên rồ là kỵ sĩ và con tuấn mã một mình trên vòm trời khuya
Trăng sao không thực – chỉ là ánh sáng viễn du
Mây trắng điệp trùng – đừng nói thủy chung cái khi là hơi khi là nước
Con tuấn mã – ai cũng biết do kỵ sĩ bịa ra
Hiện thực là đây – sống cái tích tắc ngạo cười cái chết.
RĂN ĐE
Đừng khóc, chúng cười a.
Quẹt nước mắt, tôi trừng trừng nhìn
Chúng là ai, tôi khóc chúng cười?
Đừng nói, chúng thù a.
Ngậm miệng, tôi lảng mắt nhìn cõi trống
Cõi thinh không, lời có âm vọng chăng?
Đừng cười, chúng ngờ a.
Thì thôi, vui ơi, chơi trò cút bắt
Mi trốn ta tìm, mi tìm ta trốn
Không nói. Không cười. Không khóc nữa.
Mắt ơi, nhắm phứt lại cho rồi.
TRANH THIẾU NỮ TRÊN TƯỜNG
Vần vũ âm u giữa ban trưa
Xẩm trời xa, xám chỗ em ngồi
Em chỉ ngồi không, mưa ngoài cửa
Nước hắt qua rèm ướt tóc suông.
Em thở nhè nhẹ, bóng nhạt in
Trong vùng vô cảm – chỉ một ngày
Ở cõi trăm năm, mưa chợt đổ
Giữa chốn tư bề đồ vật trơ.
Nếp áo êm đềm, ngón tay xuôi
Cánh tay buông, thỏng bên mình
Lưng mỏng tựa bàn, vai nhỏ quá.
Khoảng trống vô hồn vượt khung tranh.
TRẢ LỜI T.
Anh sợ nói yêu em muộn màng – Thì đừng nói
Bao nhiêu năm rồi tôi chán biết bao nhiêu những người
đàn ông đến nói cũng sợ,
thì nói gì đến yêu
BIÊN GIỚI
Tôi đi xuyên cánh rừng đến bờ sông ngồi khóc
Rồi vốc nước sông rữa mặt
Lấy chiếc gương trong bóp ra soi
Người trong gương lại khóc
Không ích gì đâu nước mắt
Không ích gì đâu nụ cười
gượng
Như phấn son
Như sự thản nhiên đời rèn tập cho tôi trong những tình huống như lúc này
Tôi đi xuyên qua cánh rừng trở về lúc nãy
Lúc tôi chợt gặp trong mắt anh cái suốt đời tôi tìm kiếm
Biết ngay mình đã vuột mũi tên cuối cùng
Anh có đi qua cánh rừng kia không
Đến chân núi hay một ước lệ biên giới nào đó dừng lại
Rồi rảy nước mắt
Rồi trở lại đây mặc nhiên chấp nhận
Thế giới này phẳng lặng
Hai đường thẳng không song song
gặp nhau ở một điểm – một điểm
rồi khoảng cách ngày một xa
YÊU CHƠI
Bắt đầu như một trò chơi
tuổi mới lớn
Tôi gởi thơ đi ỡm ờ
Không biết mình muốn gì không biết để làm gì
Rồi dần dần tôi quen
Như một hơi thuốc lá hút thử chiều mưa
Như một ly rượu đào nhấp môi trong tiệc tân hôn người khác
Không ghiền
Không say
Mà thành ra nhớ
Tôi đâu còn tuổi mới lớn
Mà nhớ
Vu vơ
Mà nhớ không biết cái gì không biết vì đâu
Không biết tại sao không biết để làm gì.
Tôi nhớ bắt đầu chỉ là một trò chơi
Tôi ỡm ờ không biết
Yêu là gì
Tôi là ai
Bây giờ trò chơi kết thúc
Tôi tự hỏi tôi đã làm gì
Yêu ư?
SAU NÀY
Sau này chúng ta bình tĩnh lại
Chuyện này sẽ quên đi
Hay nhớ như một điều không đáng nhớ
Chúng ta bình tâm nghe tiếng hét
vọng từ quá khứ xa xăm chứ không phải
vừa đạp tung lồng ngực nhức nhối trào ra
lúc này - Lúc ta nhìn vào mặt nhau mắt ngầu đỏ
căm giận uất ức oán trách đời ta khốn nạn
Sao ta lại tin nhau– yêu nhau nữa chứ. Khôi hài.
Chúng ta cười xoà – hay cười nhạt
Chẳng ý nghĩa gì nhiều đâu khi không còn nữa
Cái cớ cỏn con gần như vô lý đã làm bùng vỡ
Nỗi cô đơn của từng người để nhìn thẳng nhau
nhìn thẳng sự thực
Sự thực là chúng ta đã níu lấy nhau
chìm nổi trong biển đời
đầy sóng – và chúng ta đều đã mệt mỏi rã rời.
Chúng ta sẽ bình tĩnh lại – sau này
Vẫn mệt mõi
bơ vơ
Vẫn quặn trong lòng nỗi đắng cay từng trào ra thành lời phũ phàng tàn nhẫn
Thành nước mắt thành những cái đấm cái tát
Nhưng mà rồi chúng ta bình tĩnh lại
Chuyện này
quên đi.
KHÓC
Cuối năm nhớ lại chuyện đã qua.
Nợ nần sòng phẳng
Công việc bình thường.
Không yêu ai đến khổ, không ghét ai đến đau.
Bệnh lặt vặt
Khóc hai lần
Có hai lần thôi?
Nhớ lại.
Ừ , hai lần.
Một lần tôi khóc tôi buồn quá
Một lần buồn quá tôi khóc tôi.
BÀI CA MỖI NGÀY
1-
Chào em.
Dụi mắt, trở mình trên băng đá công viên, em nở nụ cười với tôi mỗi sáng. Cỏ đẫm sương ướt mát bàn chân trần, em đứng dậy vươn vai, cái cúc áo đứt phựt. Em đâu hay mình mỗi ngày một lớn - mười một, mười hai, mười ba…? Canh cặn cơm thừa nào làm nảy nở chũm cau non, khiến tay chân lỏng khỏng thò ra khỏi áo quần khính củn cởn chật căng. Đất trời chớm xuân rồi em có hay chăng?
2-
Se sẻ ríu rít trong vòm cây điệp bông vàng sà xuống chân em hồn nhiên thân thuộc. Vụn mì gói khô queo bể dòn giữa những ngón tay em bóp nhẹ, rơi lả tả xuống nền đá xanh. Lơ đảng mắt em nhìn đâu đâu, khúc nhạc gì trong không trung réo rắt hoài chỉ một mình em nghe được. Nắng ban mai thay ánh đèn đường, rạng rỡ dần bông sao nhái vàng hườm, bướm thức hồi nào, chập chờn cánh mộng. Em bước đi, như mọi ngày, lang thang.
3-
Tôi bước đi, như mọi người, buỗi sáng đến công viên chạy bộ tập dưỡng sinh, luyện thân thể chịu đựng một ngày cặm cụi trò mưu sinh phấn đấu. Một bước tới, một bước nữa, một bước thêm… những bước chân theo quán tính trên lối mòn vô hình. Dăm ba bước chệch ra, bước trở lại không khó, cũng chẳng mất bao nhiêu công sức thời gian. Mình biết mình không đi tới đâu, chỉ là vận động đôi chân để tăng cường sức khỏe. Một sức khoẻ đang lụn dần theo qui luật tự nhiên.
4-
Tôi bước sau em, ngắm tấm thân mảnh mai suôn đuột, tóc tém lửng cháy nắng hoe hoe. Dáng đi còn trẻ con, ngủn ngoẳn lơn tơn, giữa hai đùi một vết đỏ loang thấm làn vải quần mỏng. Em quay lại sau tiếng gọi của tôi, đôi mắt ngơ ngác thoáng chút lạ lùng thoáng chút ngờ vực. Em ngập ngừng, chút e dè, rồi thì ừ, lời đề nghị của tôi đâu đến nỗi sổ sàng. Em bước cùng tôi ra khỏi con đường tôi hằng bước.
5-
Sáng sớm chợ nhỏ dọn ra, mở hàng trả vài ba tiếng lấy hên, người đàn bà ướm bộ đồ lên mình em nói vừa lắm. Em siết bộ đồ trong tay đến lủng cái bao bì bằng nhựa trong, ngỡ ngàng nhìn cái gói vuông vuông người bán hàng đưa tôi. Họ thường quảng cáo sản phẩm này trên truyền hình, đủ nhãn hiệu, em có nhận ra không, có biết nó để làm gì? Bỗng giữa đường đi tới nhà vệ sinh công cộng, em đứng khựng lại, cúi khom người xuống như con tôm luột, rồi ngước nhìn lên thảng thốt. Em oà khoá, ngồi bệt xuống lề đường.
6-
Không sao đâu em, còn sớm, ít người qua đường, không ai để ý đâu, người con gái nào lớn lên cũng vậy. Vô trong buồng vệ sinh công cộng này tôi sẽ giúp em thay đồ, chỉ dạy sơ qua là em biết cách giữ gìn – thoải mái, tự tin, như quảng cáo trong ti vi ấy. Bây giờ thì soi gương xem, bộ đồ này hợp với em lắm, đừng kéo lưng quần cao quá, cứ tự nhiên. Còn lại những chiếc quần lót và hộp băng này em giữ để cách vài giờ thay đổi. Em biết xài điện thoại không, đây là số của tôi, có chuyện gì không biết phải làm sao, em cứ gọi.
7-
Điện thoại trên bàn làm việc của tôi reo mỗi sáng chừng mười hai bận, kẻ gọi đòi bài, kẻ hẹn ăn trưa. Điện thoại buổi chiều cũng có khi reo hàng chục bận, lại giục nộp bài, lại rủ uống café, nghe nhạc. Tôi tự nhủ em không gọi tức là không có chuyện gì xảy ra mà em không xoay sở được. Qua cái sốc nhẹ ban đầu, em đã thành thiếu nữ, buị đời rèn em rắn rỏi, người đời dạy em khôn lỏi, em sẽ biết nhiều điều, có khi hơn cả tôi. Thực ra, chuyện bình thường ấy, em cũng có thể tự biết thôi.
8.
Và đêm buông xuống thành phố tôi, những loại đèn đủ kiểu đủ màu bật sáng, giăng mắc, chớp tắt, lộng lẫy, diễm kiều. Có lần tôi đứng trên nóc toà nhà cao nhứt mới khánh thành nhìn ra chung quanh thành phố tôi và thấy vậy. Cảm giác nghẹn ngào rằng đây là thành phố của tôi, ở đó là năm sáu triệu đồng bào tôi đang sống. Ở đó mỗi ngày có những đưá bé chợt trở thành thiếu nữ, nhận ra mình bằng những cách khác nhau. Những thiếu nữ vào đời không ai biết số phận sẽ ra sao, điều có thực là những đưá bé khác sẽ còn chào đời nữa …
9-
Tôi tắt đèn trên bàn, đêm sẽ trôi qua bình yên bằng giấc ngủ. Và ngày sẽ đến như mọi ngày vẫn vậy, nắng ban mai thay thế ngọn đèn đường. Bông sao nhái bốn mùa vàng rực, bướm chờn vờn bay, những giấc mộng tỉnh rồi lại mộng. Những bước đi theo quán tính trên lối mòn vô hình, không phải ngày nào cũng gặp một con bé lang thang. Bầy chim sẻ ríu rít trong vòm điệp vàng bông sà xuống mặt đá xanh xao xác hỏi: Đâu rồi, con nhỏ ấy đã đi đâu. Từ cái hôm bỗng nhiên thành thiếu nữ.
MƯA
Trận mưa chiều dặp tắt
nắng ban trưa và dập tắt
trong lòng tôi ngọn lửa
âm ỉ suốt những ngày phượng đỏ
Trận mưa chiều xối rửa
những mái tôn và xối rửa
hồn tôi – những sân si
những cuồng nộ đam mê
tắt lửa lòng đi - tôi
bảo mình nguội đi lắng lại
đừng điên nữa - tỉnh tuồng
cứ dửng dưng như không
TRÊN LỘ ĐÁ ĐỎ
Chiều bò về thành bầy trên lộ đá đỏ
Lửng thửng đi
Đứng lại đái
Lửng thửng đi
Đứng lại ỉa.
Lửng thửng đi
Nhóp nhép nhai
Đuôi phủi ruồi nhặng bu quanh đít
Thằng nhỏ chăn bò về trên lộ đá đỏ
Lửng thửng đi
Hót phân bò.
Lửng thửng đi
Đuổi ruồi nhặng vo ve trước mặt
Lửng thửng đi
Bụng lép ngực lép
Lửng thửng đi
Nó không biết
Nó sẽ đi sau đít những con bò suốt đời.
LONG HẢI
Những thứ này đều gợi nhớ tuổi thơ
phượng đỏ - những con dã tràng đào hang trong cát
bãi cát dài – những đợt sóng vỡ trào trắng xoá
những bàn chân trần dẫm nước– tiếng cười bật ra dòn tan
Ước gì ta bật khóc thật thà
Những dấu chân không dẫn về đâu hết
nửa bờ cát khô nóng bõng – dấu mất vào rối beng
bông muống biển tím – rỗng không vỏ ốc mai cua
kè đá lỡ – gốc thùy dương rụng đầy lá mục
Ra đi - sau gốc thùy dương đó – cái gì ẩn núp hãy ra đi
Núi thoai thoải xoãi chân làm biếng
trèo lên – trèo xuống – bầy khỉ mõm đá rụt rè
lối mòn trơ rễ cây – nước khe núi mát rượi
am vắng – chiếc chiếu cuộn tròn dựng vách hang
Ê, Tôn Ngộ Không – Dẫn ta về Hoa Quả Sơn.
Những đám mây vơ vẩn tụ tan
gió long nhong – đường chân trời xanh quá
cánh chim cắt bầu trời – dấu cắt ngọt vô hình
thuyền – bồng bềnh sóng – mịt mù khơi – đi tìm
đảo châu báu – nơi bọn cướp thời gian đã chôn giấu tuổi thơ ta
LY DỊ
Bình minh tôi sẽ
chia tay với tôi
Tôi sẽ bảo tôi không thể
chung sống trong một hình hài
gặp nhau mỗi phút mỗi giây
mỗi ý nghĩ mỗi cảm tình
Tôi hôm nay không phải tôi
hôm qua - không phải tôi đã sống
không phải tôi đã chết - không phải
tôi mà tôi sẽ chia tay
Tôi chia tay tôi mà không
ra đi - quên đi - mà không
giải bày – mà không tái ngộ
Tôi tưởng rằng tôi chối bỏ được tôi
tôi có thể dửng dưng mà sống cạnh tôi
không yêu tôi nữa - không thương tôi nữa
kệ xác đời tôi – không thèm đau
tôi tưởng rằng tôi thoát được tôi.
Mà rồi tôi vẫn mang theo
tôi trong tôi
trĩu lòng
TRÊN CẦU MỸ THUẬN
Tôi đi giữa đám đông
ngược xuôi qua cầu Mỹ Thuận
hớn hở vui mừng quá
như trẻ con như đám đông
Quanh tôi người không quen
mà không phải xa lạ
hằng ngày tôi không nhớ họ
là đồng bào – đồng bào của tôi
Tôi ở Sài Gòn – người lúc nào cũng đông
cuộc sống bon chen – mạnh ai nấy sống
tôi sống đời tôi - họ sống đời họ
có khi tôi khóc họ cười tôi thương họ ghét
tôi giữa đám đông mà luôn thấy một mình
Hôm nay qua cầu Mỹ Thuận
bỗng thấy mình tan giữa đám đông
thấy mình nói cười như thiên hạ
thấy thiên hạ ai cũng vui như mình
Qua cầu ai cũng đứng lại ngắm sông
tôi bỗng thấy họ yêu sông như tôi vậy
họ còn chỉ kia kìa xanh mướt đó
là làng mình – làng mình – dễ thương không?
Trên cầu Mỹ Thuận xuôi ngược đám đông
trò chuyện râm ran như ăn chung mâm cỗ
dẫm lên chân nhau mà chỉ cười trừ
những gương mặt nhìn nhau gần gũi quá
Giữa đám đông lòng tôi bình yên lạ
những lo toan - chắc ai cũng có, quanh tôi -
dường như trôi theo sông – đám lục bình nhỏ nhoi xa tắp
tôi ngước nhìn trời cao xanh lồng lộng
bỗng nhiên thấy mình dễ khóc dễ cười
(Hôm sau ngày thông cầu Mỹ Thuận 22/5/2000)
NỤ CƯỜI
Khi không tôi nhớ nụ cười
khơi khơi lãng nhách của người không quen
của người tôi không biết tên
một người thơ thẩn lơn tơn ngoài đường
có lý nào tôi vấn vương
tôi mà lãng mạn đến nhường ấy ư
ngồi không trông ngõ vu vơ
người dưng qua lại mà mơ tưởng gì
đằng nào người ấy đã đi
bây giờ tôi nhớ làm chi nụ cười
nhớ làm chi cái con người
lơn tơn thơ thẩn miệng cười khơi khơi
VẮNG
Máy điện thoại để trước mặt
Reo
Như tiếng gõ cửa bất ngờ
Cộc cộc cộc
Tôi nhấc điện thoại lên
A lô
Tôi đi vắng
Tôi sẽ không về hôm nay
Tôi sẽ không về ngày mai
Tôi sẽ không về bao giờ
Tôi sẽ không mở cửa
Tôi không ở nhà tôi
Tôi không ở trong tôi
Tôi không ở bây giờ
Đừng hỏi
Đừng gọi
BẮT CHUỒN CHUỒN
Tôi mà buồn quá thì tôi
đi lên đi xuống đứng ngồi một chân
tôi cười tôi nói điên khùng
tôi treo tôi ở lưng chừng tiếng chuông
mà đừng buồn nữa !
tôi buồn
thì tôi đi bắt con chuồn chuồn bay
DẶN CHÁU MỚI LÊN SÀI GÒN
Đêm – Đừng lang thang quanh quẩn những cột đèn gốc me.
Biệt thự tường cao, nhà lầu cửasắt có máy chống trộm, có mắt điện tử nhìn xuyên bóng tối. Đừng vẩn vơ la cà. Coi chừng chó dữ.
Đường nhiều xe, đừng đợi đèn xanh đèn đỏ, nhắmbăng qua được thì nhanh chân lên. Còi xe inh ỏi không chết người. Kẹt xe không nguy hiểm. Đường rộng bọn choai choai đua xe, gặp lúc ấy sống chết cậy mệnh trời. Đi giữa đường miễn sao đừng lơ đãng, một phút thả hồn nhớ quê có thể bị xe tông bể óc què giò. Ở Sài Gòn phải sống kiểu Sài Gòn, nhớ không?
Người ta đông ai cũng cũng có việc của họ, việc mình mình lo. Đừng cậy người, cũng đừng để cho người ta lợi dụng. Việc ngoài đường không có phải quấy, người dưng không ai chính ai tà.
Làm mướn phải tỏ ra siêng năng biết vâng dạ. Được khen chớ mừng, bị chửi đừng tủi, tự mình phải biết mình muốn gì, lượng sức mà làm, đừng ngó lên mơ mộng, phải biết mình là ai, phải biết người ta sinh ra đều có số có phần.
Thương ghét trong lòng đừng để lộ ra. Ở đây coi hào nhoáng lộng lẫy nhưng là hang hùm miệng sói. Sức mạnh là tiền, không phải tình yêu. Nhan sắc như thịt dư nếu thực lòng muốn sống lương thiện.
Ở quê có chuyện gì cũng còn người này người nọ. Ở đây bây giờ chỉ một cháu một dì. Nhớ trong túi lúc nào cũng để sẵn vài ngàn. Số điện thoại này thuộc lòng, có chuyện gì thì gọi, dù sao nước lã không bằng máu đào. Thôi, đứng lên. Có gì mà sợ. Đằng nào cũng phải sống thôi.
Mời đọc thêm những bài thơ khác